Bạn Có Chắc Mình Đã Hiểu Đúng Về Đạo Phật Không – 7 Hiểu Nhầm Phổ Biến Về Đạo Phật

Việt Nam là một quốc gia có truyền thống Phật giáo lâu đời. Nhiều người Việt Nam, dù theo đạo Phật, cũng không có sự hiểu biết tối thiểu về đạo Phật hoặc biết một cách rất mơ hồ, sai lạc, thậm chí nguy hại. Dưới đây là vài điều hiểu lầm rất phổ biến hiện nay.

1. Đức Phật không phải là đấng thần linh 

Với một số tín đồ Phật giáo, điều này nghe có vẻ rất buồn cười, nhưng rất nhiều người hiện nay vẫn không biết Đức Phật là một người có thật. Ngài sinh vào khoảng năm 624 trước công nguyên, tên thật là Tất Đạt Đa, thuộc dòng họ Thích Ca, Thái Tử xứ Ca Tỳ La Vệ, do cha Ngài làm quốc vương. Lãnh thổ hiện nay thuộc về khu vực giáp ranh Nepal và Ấn Độ.

Đức Phật Thích Ca sống thọ đến 80 tuổi, nơi sinh, nơi mất và nơi ở của Phật Thích Ca hiện nay đều được các nhà khoa học tìm ra với các chứng tích lịch sử.

Đức Phật sinh ra bình thường như một con người, không phải thần thánh. Lớn lên, Ngài rời khỏi hoàng cung, đi tìm con đường giải thoát khỏi khổ đau trên thế gian.

Sau khi đắc đạo, Ngài thuyết pháp trong 45 năm, truyền dạy, hướng dẫn mọi người hãy đi trên con đường giác ngộ đó để được giải thoát.

Việc thờ phượng Đức Phật dưới hình thức một tôn giáo là do người đời sau bày vẻ ra, thậm chí quên mất việc quan trọng chánh yếu là tự nổ lực tu tập, hành đạo, ứng dụng giáo pháp trong đời sống thực tế của con người, để giác ngộ và giải thoát.

Phật là một quả vị, hay có thể nói là một danh hiệu dành cho các vị giác ngộ tuyệt đối, vì vậy nên có nhiều vị được gọi là Phật. Có vị tồn tại trong lịch sử như Phật Thích Ca, có vị được biết đến chỉ trong kinh điển một số giáo phái, như Phật A Di Đà, Phật Di Lặc và chưa ai gặp ngoài đời cả.

 

2. Cầu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc không phải là mục tiêu của đạo Phật

Mục tiêu của đạo Phật không phải là cõi thiên đường hay Cực Lạc, mà là thoát hết phiền não khổ đau. Tất nhiên đó là một công trình vĩ đại trải qua thời gian vô cùng lâu dài, chứ không thể vài chục năm đã đạt được ngay. Theo truyền thuyết đức Phật cũng phải trải qua nhiều cách sống và thực hành tu tập liên tiếp trong nhiều kiếp mới vượt xa người bình thường. Chính vì vậy, trong đạo Phật có một số vị chủ trương hướng dẫn cho Phật tử thực hành từng bước một. Bước đầu một người có thể tu tập để được tái sinh vào kiếp sau tại một nơi hạnh phúc hơn, và tại nơi ấy họ sẽ tiếp tục tu tâp để được thoát khổ hoàn toàn.

Tuy nhiên cũng có những vị không cần thông qua con đường lâu dài ấy mà tập trung thực hành ngay tại đời sống hiện tại của con người để đạt được kết quả hết khổ và giải thoát luân hồi. Trong lịch sử, có rất nhiều đệ tử của Đức Phật đều là người có thật, và ngay cả các vị xuất gia sau thời Phật đều đạt được thoát bị luân hồi ngay khi đang sống ở cõi người.

Vì vậy, có thể nói vãng sanh Tây Phương Cực Lạc không phải là mục đích cứu cánh của đạo Phật.

 

3. Cầu khẩn van xin đức Phật ban phát tài lộc

Ngày nay phần lớn các ngôi chùa đều có sự thờ cúng hương khói. Có những chùa, người tu hành ít, nhưng hoạt động cúng bái, lễ hội cho lữ khách thập phương diễn ra vô cùng sôi động. Rất nhiều người đến Lễ Phật với tâm mong cầu Đức Phật như một vị thần mang lại nhiều may mắn, tiền tài, nhà cửa hoặc con cái. Thực ra đây là một quan niệm không đúng với lời dạy của Phật.

Đức Phật chỉ dạy giáo pháp hướng dẫn con người tự nổ lực tu tập thanh lọc tâm để giải thoát hết phiền não khổ đau. Đức Phật không có ban phước, giáng họa hay đáp ứng những lời cầu khẩn van xin của con người, mà Đức Phật khuyên nên bỏ xuống chính các điều đó.

Còn vấn đề cầu xin sức khoẻ, hạnh phúc và bình an thì sao? Sức khoẻ do đời sống điều độ, không do đức Phật ban cho. Người thường đi chùa nhưng ăn uống không điều độ, tiêu thụ các món có hại thì làm sao mạnh khoẻ được. Khi có bệnh về thân thì đi bác sĩ khám bệnh và dùng thuốc, chứ tụng mấy biến chú đại bi, chú dược sư thì làm sao hết bệnh được. Nhà sư trong chùa cũng bệnh, cũng dùng thuốc mới khỏi bệnh.

Hạnh phúc cũng không do đức Phật ban cho, mà do hằng ngày thực hành bát chánh đạo trong đời sống. Người thường đi chùa, nhưng khinh miệt chồng con không biết tu như mình, mình phải lén chồng con để đi chùa, làm sao có hạnh phúc được.

Còn muốn bình an thì giữ gìn ngũ giới, không sinh sự thì sự không sinh. Ăn ở hiền lành tạo phước thì được bình an. Người thường đi chùa nhưng tánh nóng, hay gây gỗ với mọi người, đâm bị thóc thọc bị gạo, nhiều chuyện thị phi thì làm sao bình an.

4. Niệm Phật không phải là đọc danh hiệu Phật

Tụng kinh, niệm Phật là phương pháp tu hành phổ biến ở các chùa, nhất là ở miền quê. Trong đó mọi người cố gắng để tụng các bài kinh cho thuộc nằm lòng, đọc lên cho hay mà có khi chẳng tìm hiểu nghĩa.

Bên cạnh đó, việc liên tiếp đọc “Nam Mô A Di Đà Phật” cũng được coi là một công đức, điều này khiến giới trẻ cảm thấy hồ nghi và không hứng thú với đạo Phật. Tuy nhiên, tại chùa hay tại nhà, khi thực hành chú tâm niệm liên tục “Nam Mô A Di Đà Phật” chỉ là phương pháp thực hành để đạt chánh niệm, để loại trừ các suy nghĩ lung tung. Chỉ khi nào người niệm như vậy để tính sổ công đức là mê tín.

Thực ra, chữ “niệm” ở đây có nghĩa là nhớ, giống như trong chữ tưởng niệm, hoài niệm. Niệm Phật là thường xuyên nhớ đến Phật, tránh nghĩ đến điều sai quấy, để khỏi làm hay nói điều sai quấy cũng là phương pháp hiệu quả giúp tâm trí chúng ta bình an và sáng suốt.

Như vậy, người tu hành có thể niệm trong tâm, gọi là tâm niệm, chứ không phải niệm to tiếng ồn ào, vang vang chánh điện để được khen tặng là niệm Phật giỏi.

5. Người tu hành theo Đạo Phật đều phải ăn chay

Ăn chay được khuyến khích do tâm tự nguyện để trưởng dưỡng tâm từ bi chứ không phải là qui định bắt buộc. Trong đạo Phật chỉ cấm người tu hành sát sinh hại vật, còn việc ăn chay nếu có điều kiện thuận lợi nên thực hiện. Ngày nay khắp nơi chùa chiền được lập nên, Phật tử điều kiện kinh tế khá hơn, chuẩn bị được đồ chay cho chùa, nên các nhà sư mới có thể ăn chay trường được.

Ngoài ra, trong những trường hợp đặc biệt, chẳng hạn như khi ốm bệnh, các nhà sư cũng cần bồi dưỡng để có sức khỏe chóng bình phục, tiếp tục việc tu hành. Và việc ăn chay không phải là điều kiện để vãng sanh hay là kỳ tích để đem khoe khắp xóm làng.

6. Người tu hành theo Đạo Phật không cần phải thuộc lòng các bộ kinh

Nhiều người nói đến việc tu hành liền khoe ngay mình đã học thuộc bao nhiêu bộ kinh, đã tu qua những phẩm nào, đọc mỗi chữ lạy một lạy, đã mấy chục năm qua, nhưng đó không phải điều cốt yếu mà đức Phật chỉ dạy.

Giáo pháp quan trọng nhất, căn bản nhất trong đạo Phật chính là Luật Nhân Quả, Lý Duyên Sinh, Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo.

Tìm hiểu đạo Phật mà chỉ thích những giáo lý cao siêu, con người càng dễ xa rời chân lý, lạc vào tà đạo, huyễn hoặc, mơ hồ. Có nhiều kinh điển do người sau này ngụy tạo, chỉnh sửa không còn đúng với chánh pháp cốt tủy của đạo Phật nữa. Do đó, để khỏi bị lầm lạc, người tu cần phải nắm vững các giáo pháp căn bản của đạo Phật.

7. Không phải đạo Phật chỉ dành cho người già

Thường khi người ta thấy chỉ có phụ nữ và người già đến chùa, ít có nam giới, liền vội cho rằng đạo Phật chỉ dành cho người già sắp lià đời, không thích hợp cho giới trẻ.

Thật ra, đạo Phật dành cho bất cứ ai muốn chuyển hóa, thăng hoa đời sống để được hạnh phúc hơn, tốt đẹp hơn, cho nên rất thích hợp cho giới trẻ. Tuy nhiên ở nước ta lâu nay lại tồn tại quan niệm “Trẻ vui nhà, già vui chùa”, coi việc đến chùa, học Phật chỉ dành cho những người cao tuổi, không còn việc gì khác để làm. Quan niệm như thế thật quá sai lầm. Đừng đợi đến tuổi già, thân thể bệnh tật, tâm trí lu mờ mới tìm đến cảnh chùa. Khi đó quá muộn rồi. Muộn màng hơn nữa có người đợi chui vô hũ tro cốt, hay nằm trong quan tài mới chịu nghe tụng kinh niệm Phật.

Đạo Phật rất thích hợp cho bất cứ tuổi tác nào. Càng tìm đến với chánh pháp Phật càng sớm, càng có nhiều thời gian tu tập. Tu mau kẽo trể chính là nghĩa này.